|
|
Thứ Bảy, 13/03/2010
|
|
|
|
Thứ Hai, 08/02/2010, 16:00 GMT+7
|
Trong nắng lưa thưa
(Nguoibaove.net) - Ai từng qua con đèo Liêu trên cung đường Trà Mi - Tiên Phước, Quảng Nam vào dịp đầu xuân đều phải ngẩn ngơ vì nắng. Đó là một dáng nắng lạ lùng khiến nhớ hoài nhớ mãi!
Nó không vàng một sắc xuân phân trải miên man trên những triền đồi cõi bắc và cũng không chói chang như ánh hoàng hôn trên những dòng sông châu thổ phương nam. Cũng không rực rỡ một màu dã quỳ trên những triền thông cao nguyên... mà lành lạnh, lẩn khuất sau những tán cây rừng, chỗ có chỗ không, phất phơ một màu vàng của cỏ úa, của khói mây lấp lánh ráng chiều.
Nó phủ một vẻ gì hiu hắt như cố phô cho hết cái lặng lẽ của những xóm làng sơn địa dưới chân con đèo, mà có người cố ý gọi cho văn vẻ là Cô Liêu, ngoằn ngoèo hướng về miền Tiên Cảnh - một địa danh nghe có vẻ thoát tục bồng lai gợi nhớ những lời ca bàng bạc một màu mây nước: Qua bến nước xưa/ lá hoa về chiều/ Lạnh lùng mềm đưa trong nắng lưa thưa... /Nay anh về qua sân nắng/ chạnh nhớ câu thề tim tái tê... / Nay anh về nương dâu úa/ giọng hát câu hò thôi hết đưa... / Mây lướt thướt trôi khi nắng vương đồi/ Nhớ em dịu hiền nắng chiều ngừng trôi...
Cách Tiên Cảnh một quãng ngắn thôi là đến cây cầu bắc ngang dòng sông Tiên muôn đời chảy ngược. Chẳng rõ chàng nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn đã bao lần nhìn dòng nước chảy mãi về hướng tây kia để rồi trong một phút hết mực xôn xao viết nên bài "Nắng chiều" bất tử? Chỉ biết mỗi lần nhìn dòng chảy ào ạt băng qua bờ kè đá của chiếc cầu chìm bắc qua lòng sông, thấy bóng trời mây dập dềnh theo từng đợt sóng xao mới rõ những hình ảnh "mây lướt thướt trôi" và "màu nắng lưa thưa" dường như trở thành những nét rất riêng của xứ trung du Tiên Phước ăm ắp màu xanh; quê xứ của quế, chè, cau; của nam trân, hồ tiêu một thời nổi tiếng.
Đất này cũng nổi tiếng vì nhiều gia đình có con gái đẹp - nhiều đến nỗi đã tạo nên một định đề phong thủy lưu hành khắp nam Quảng Nam "nơi nào có nước sông chảy ngược về phía tây, nơi ấy mỹ nhân nhiều vô kể!". Bạn không tin ư? Cứ thử ghé về Tiên Phước một chuyến mà xem: có thể thấy thấp thoáng sau những ngõ đá rất đặc trưng của vùng này, những dáng uyển chuyển thướt tha, môi thắm má đào như bước ra từ câu thơ "Nhân diện đào hoa tương ánh hồng" của nhà thơ Thôi Hiệu.
Bây giờ là thế! Còn xưa cũ thì sao? Chẳng rõ "vẻ đẹp Tiên Phước" quá khứ có làm ngây ngất bao nhà nho xưa? Chỉ biết rằng: có một danh sĩ quê làng Tây Lộc thuộc địa giới Tiên Phước xưa, trên bước đường làm cách mạng chốn trời Tây, chẳng rõ có đem chút nào vẻ đẹp của các cô gái xứ Tiên phả vào thần thái những nhân vật nữ yêu nước của mình? Nhà nho đó là Tây Hồ Phan Châu Trinh và tác phẩm viết vào thời bôn ba trên đất Pháp có các mỹ nhân yêu nước kia là "Giai nhân kỳ ngộ".
Cũng theo truyền tụng ở địa phương, có một danh sĩ ở đây cứ nhất mực làm ngơ trước bao vẻ đẹp mỹ miều xưa - không chỉ ở quê mình mà còn cả trên những xứ kinh kỳ! Chuyện chính trị cứ ám ảnh suốt đời ông - đến nỗi, trước cô Kiều - trang giai nhân từng làm rơi lệ biết bao người, ông cũng nhất quyết lạnh lùng; không những thế, còn nặng lời phán quyết: Nghiêng nước trận cười gương mấy kiếp/ Đắm mình bể sắc tội ngàn thu và Cột đồng Mã Viện xô chưa đổ/ Sóng ác Kiều nương đắm lại sâu... Nhà nho ấy là cụ Huỳnh Thúc Kháng. Mấy câu trên được dẫn trong các bài thơ "vịnh Kiều" của cụ.
Nói thế là phiếm luận cho vui chứ thực ra cụ Huỳnh chẳng ghét bỏ chi Kiều! Cụ chỉ mượn chuyện cô gái bất hạnh trong tuyệt tác của Nguyễn Du để lên án nhiều kẻ có học - ám chỉ học giả Phạm Quỳnh - đã đang tâm bán mình cho giặc Pháp vào cái buổi mà một nhà cách mạng lẫy lừng cùng quê với cụ là Phan Chu Trinh từng đau đớn ghi nhận: Vạn dân nô lệ cường quyền hạ.
Cụ Huỳnh quê làng Tiên Cảnh, cụ Phan người làng Tây Lộc cách đấy không xa; cả hai thuộc huyện Tiên Phước, phủ Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam xưa. Đời hai cụ có rất nhiều điểm chung: cùng quê, thọ giáo cùng thầy, thi đỗ cùng khoa, cùng chí hướng, cùng bị thực dân đày ải nơi Côn đảo, cùng bôn ba khắp chốn vì sự nghiệp cứu nước cứu dân; đến giờ vĩnh quyết đều được an táng ở xa quê và anh linh được trân trọng phụng thờ ở quê nhà - nơi hai cụ từng được sinh ra và lớn lên cùng sơn thanh thủy tú.
Nhà lưu niệm cụ Phan ở thôn Tây Hồ, làng Tây Lộc; nhà thờ cụ Huỳnh ở làng Tiên Cảnh bên kia đầu cầu sông Tiên. Hai ngôi lưu niệm u mặc mà bề thế cách nhau không đầy mười mấy phút chim bay. Ai đến chốn này, nhìn qua những ngõ đá xanh rêu bên những hàng chè tàu u tịch lấp lánh nắng xuân dẫn đến những ngôi nhà có tuổi hàng trăm năm hẳn không hết lạ lùng và thành kính trước một nét gì rất riêng, huyền hoặc và u trầm, của một vùng "địa linh sinh nhân kiệt".
Theo Lao Động
|
|
|
|
Đăng kí nhận bản tin
|
|
|
|
|
|
|
|
TỪ KHÓA:
Tình dục an toàn,Bác sỹ,Tâm lý,Sức khỏe,Nguoibaove.net,nguoibaove,y khoa,y tế,bình luận,chuyên khoa,sức sống,bên lề bệnh viên,Ung thư,Vi rút,thiên tai,chữa bệnh,căn bệnh,sự sống,bệnh tật,y văn,y văn thế giới,yêu,chuyện ấy,bệnh lạ,chủ tịch,bệnh,đau yếu,ngọt ngào,nhân văn,sống đẹp,vận mệnh,vận trình,vận thế,tuổi,tuổi Dần,dưỡng chất
|
|
 |