|
|
Thứ Sáu, 12/03/2010
|
|
|
|
Thứ Năm, 31/12/2009, 11:12 GMT+7
|
Thu Hiền, tác giả bài viết
Trái tim người mẹ, nụ cười, nước mắt...
(Nguoibaove.net" - "Ngày mai cho cô về quê, bệnh viện trả rồi... giai đoạn cuối", những
đoạn hội thoại ngắn ngủi với con gái cô cứ văng vẳng bên tai. Về phòng,
quăng mình trên giường, những ký ức miên man về cô giáo, về những tai
ương cuộc đời cứ dằn lấy mình mãi không thôi.
Bệnh viện K Hà Nội, 12 giờ, lóc cóc vào thăm cô. Người đàn bà với nước da vàng ệch, bàn tay dăn deo, đôi mắt mở to, một nhúm tóc nhỏ và cứng đờ như sợi dây thừng bám chặt sau gáy. Mình suýt ngã ngửa vì không nhận ra cô. Cô giáo dạy toán hồi cấp 2, người đã từng khiến mình ngưỡng mộ bởi làn da sáng trắng như tuyết, nụ cười tươi và dáng người cao thanh mảnh. Giờ đây... Mình lặng đi, không nói nổi một lời!
Lúc ra về, mình nắm chặt bàn tay cô. Bàn tay vàng khè, gầy guộc, dăn deo. Vẫn không nói nổi một lời, chỉ muốn khóc, nhưng ám ảnh mình, là nụ cười cô!
"Ngày mai cho cô về quê, bệnh viện trả rồi... giai đoạn cuối", những đoạn hội thoại ngắn ngủi với con gái cô cứ văng vẳng bên tai. Về phòng, quăng mình trên giường, những ký ức miên man về cô giáo, về những tai ương cuộc đời cứ dằn lấy mình mãi không thôi.
12 năm trước, cũng căn bệnh ung thư tai quái ấy bất ngờ cướp mất cậu con trai duy nhất của cô. Một anh chàng đẹp trai, ngoan hiền có tiếng, đang là sinh viên năm nhất trường ĐH GTVT. Cú sốc đó khiến cô tưởng như không vực dậy nổi. Những năm tiếp theo trong cuộc đời cô là những ngày dài u ám và đầy nước mắt. Cứ đến nhà gặp cô, cô lại khóc, lại nhìn bức ảnh chàng thanh niên đẹp trai với nụ cười tươi rói bên dải lụa đen, sự sống như bị chặn lại...
Một năm, hai năm và nhiều năm sau đó, tưởng như không thể được nhìn lại nụ cười trên môi cô. Nhưng vài năm gần đây, trong vài cái tết, mình đến thăm, thấy cô cười, thấy câu chuyện vui quanh những đứa trẻ. Cô bắt đầu có niềm vui khi những đứa cháu ngoại ra đời. Nỗi đau tưởng được quên lãng!
Rồi nghe cô nhập viện, ung thư, giai đoạn cuối. Mình lại lặng đi. Đến thăm cô, cứ ngỡ không bao giờ gặp lại nụ cười trên môi cô nữa. Nhưng bất ngờ chưa, cô lại cười, cười như không có chết chóc, không có bất hạnh, không có tai ương. Nụ cười như bừng nở trên gương mặt héo úa, đôi mắt mở to...
Cuộc sống, dù có lại bắt đầu và lại bị cướp đi, đối với cô, cô vẫn có thể cười, nhưng, đối với đứa con của mình, thì cô không thể! Trái tim người mẹ, là thế đấy!
Thu Hiền
| Cảm nhận của một cô gái trẻ
về cô giáo của mình thấm đẫm nước mắt. Số phận của một ai đó trở nên
khổ đau hơn khi tai ương nhiều khi rơi xuống bất ngờ. Ở đó là nỗi đau,
là giọt nước mắt, là những tiếng thở dài khốn khổ trước cuộc đời bất
hạnh của người mà mình yêu quý. Bài viết của Thu Hiền, sau lần vào thăm
cô giáo trong bệnh viện, Nguoibaove.net xin được đăng lại. |
|
|
|
|
Đăng kí nhận bản tin
|
|
|
|
|
|
|
|
TỪ KHÓA:
Tình dục an toàn,Bác sỹ,Tâm lý,Sức khỏe,Nguoibaove.net,nguoibaove,y khoa,y tế,bình luận,chuyên khoa,sức sống,bên lề bệnh viên,Ung thư,Vi rút,thiên tai,chữa bệnh,căn bệnh,sự sống,bệnh tật,y văn,y văn thế giới,yêu,chuyện ấy,bệnh lạ,chủ tịch,bệnh,đau yếu,ngọt ngào,nhân văn,sống đẹp,vận mệnh,vận trình,vận thế,tuổi,tuổi Dần,dưỡng chất
|
|
 |